Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Nhạn Thanh - Thái Thuận - Tiến sĩ Lê triều

雁聲
蔡順

起恨驚愁四散飛, 歌臺底事到來稀。 

角殘始咯天涯去?  鐘定還聞北塞歸。 
孤戍向回秋杳杳, 長門望斷夜依依。 
不知客淚能多少, 又向潇湘送落暉?  

Nhạn Thanh

Thái Thuận

Khởi hận kinh sầu tứ tán phi, 

Ca đài để sự đáo lai hi ? 
Giác tàn thủy lạc thiên nhai khứ, 
Chung định hoàn văn bắc tái quy. 
Cô thú hướng hồi thu diểu diểu, 
Trường môn vọng đoạn dạ y y. 
Bất tri khách lệ năng đa thiểu, 
Hựu hướng Tiêu Tương tống lạc huy ?  

Dịch nghĩa :   


Tiếng chim Nhạn  


Xông bốn phía mà tán loạn bay lên như thức oán động sầu, 

Nơi sân hát vì cớ gì mà tới ít ỏi vậy ? 
Tiếng tù và muộn vừa mới rúc lên, đã thấy bỏ đi phía chân trời, 
Tiếng chuông ngân dứt, vừa mới vang lên một lần nữa thì đã thấy bay về phương ải bắc. 
Nơi đồn trấn lẻ loi thưa đáp cùng màu thu thăm thẳm, 
Chốn cửa Trường ánh mắt hút chìm vào màn tối bịn rịn lưu luyến.
Không biết người khách có được những bao nhiêu nước mắt, 
Mà lại hướng về phía con sông Tương bồi tiễn ánh nắng chiều ?  

Dịch thơ : 


Tiếng Nhạn  


Nhấc oán động hờn xông bốn phía, 

Bởi nào sân hát tới còn hoe ? 
Chớm hồi kèn muộn chân trời tếch, 
Nối tiếng chuông ngưng ải bắc về. 
Đồn lẻ thưa cùng thu ngút thẳm, 
Cửa Trường trông miết tối sầu le. 
Chẳng hay khách có đà bao lệ, 
Lại hướng sông Tương tiễn nắng nhòe ?

---  


Tán nhằng :  


"Ca đài để sự đáo lai hi ?"  


Bình thời sân hát này vốn chẳng còn ai lui tới, chỉ còn chăng là lũ chim nhạn này thôi. Nay cớ gì lại bỏ đi nốt, khách nhớ chuyện cũ Trường Môn, hỏi rằng chăng có bao nhiêu nước mắt khóc cho cái sự cô đơn này ?!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét